Bạn có nhận ra mình trong những dòng này không?
Bạn đã uống thuốc — và thuốc giúp bạn không sụp đổ. Nhưng bạn vẫn thấy một thứ gì đó trống rỗng ở bên trong mà thuốc không chạm tới được.
Bạn đã đi trị liệu — và học được nhiều thứ về bản thân. Nhưng rời khỏi phòng trị liệu, bạn vẫn không biết làm sao để sống khác đi.
Bạn đã thiền, đã đọc sách, đã thay đổi chế độ ăn, đã tập thể dục. Mỗi thứ đều giúp một chút. Nhưng vẫn còn đó một cái gì đó ở tận đáy mà bạn không biết gọi là gì.
Và đôi khi trong đêm, bạn tự hỏi: Liệu mình sẽ như thế này mãi mãi không?
được trong hành trình đó.
Nếu bạn đã từng có những suy nghĩ đó cuốn sách này được viết cho bạn.
Tôi không phải chuyên gia nhìn trầm cảm từ bên ngoài.
Tôi là người đã sống trong đó 20 năm.
Năm 14 tuổi, tôi bắt đầu mất ngủ. Không phải khó ngủ một chút mà là 3 năm liên tục nằm nhìn trần nhà chờ trời sáng.
Năm 17 tuổi, tôi bỏ học. Không phải vì lười mà vì không còn đủ sức.
Tôi đã thử mọi thứ. Thuốc hơn 10 năm. Trị liệu. Thiền. Thảo dược. Yoga. Tất cả đều có giá trị. Nhưng không thứ nào chạm được đến gốc rễ thật sự.
Rồi một ngày, tôi tình cờ nghe một bài giảng của một giáo sĩ Do Thái. Ông nói một câu mà tôi không thể quên:
"Linh hồn không bao giờ bị trầm cảm. Linh hồn đang bị bắt làm con tin. Và dù bị giam cầm đến đâu, nó vẫn còn đó nguyên vẹn, thuần khiết, chờ được giải phóng."
Câu đó thay đổi tất cả với tôi.
Tôi bắt đầu tìm hiểu: Kabbalah của người Do Thái. Tâm lý học Jung. Phật giáo. Ba truyền thống hoàn toàn khác nhau — cùng chỉ về một nơi duy nhất bên trong mỗi con người. Một tầng mà trầm cảm không bao giờ có thể chạm tới.
Cuốn sách này là những gì tôi học được trong hành trình đó.